Người bác sĩ dành 15 năm để nói hộ phụ nữ những điều họ không dám nói

Tôi muốn bắt đầu bài viết này bằng một câu chuyện có thật của người bạn thân nhất của tôi — dĩ nhiên tôi đã đổi vài chi tiết để giữ riêng tư cho chị.

Chị lấy chồng gần mười năm, hai đứa con, một căn nhà nhỏ ấm cúng. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng bảo đó là một gia đình êm đềm đáng mơ ước. Chỉ mình tôi biết rằng đã rất lâu rồi, đêm nào chị cũng nằm quay lưng lại với chồng. Không phải vì hết yêu — chị vẫn thương anh, vẫn lo cho anh từng bữa ăn giấc ngủ. Mà là vì mỗi lần chồng lại gần, trong lòng chị dâng lên một mớ cảm xúc lẫn lộn: mệt mỏi, ngại ngần, đôi khi là cả sợ hãi vì những lần gần gũi bị đau. Rồi sau vài lần né tránh, giữa hai người mọc lên một bức tường vô hình, mỗi ngày một dày.

Điều làm tôi xót nhất không phải là bức tường ấy. Mà là chị đã chịu đựng nó một mình suốt mấy năm trời. Chị không dám kể với mẹ — “chuyện đó ai lại đi kể với mẹ”. Không dám kể với bạn bè — sợ bị cười, sợ bị nghĩ là “có vấn đề”. Và tuyệt nhiên không nghĩ đến chuyện đi khám — bởi trong đầu chị, cũng như trong đầu của rất nhiều phụ nữ Việt, “chuyện phòng the” là thứ để giấu, không phải thứ để hỏi bác sĩ. Chị cứ lặng lẽ tự trách mình: “Chắc tại mình. Chắc mình khô khan. Chắc mình không còn là người vợ tốt.”

Bước ngoặt đến vào một buổi tối, khi chị tình cờ đọc được một bài viết trên trang của BS.CKII Trần Thị Liên Hương. Lần đầu tiên sau nhiều năm, chị thấy có người gọi đúng tên điều mình đang chịu đựng — và gọi nó ra một cách nhẹ nhàng, tử tế, không một chút phán xét. Tôi viết bài này vì tôi tin rằng ngoài kia còn rất nhiều người phụ nữ đang đứng đúng ở nơi bạn tôi từng đứng. Và họ xứng đáng được biết rằng: có một người có thể giúp.

Vì sao nỗi khổ này vừa phổ biến, vừa bị giấu kín đến vậy

Trước khi kể về bác Hương, tôi muốn nói một điều mà chính bác đã giúp tôi hiểu ra: những trục trặc trong đời sống vợ chồng phổ biến hơn rất nhiều so với những gì chúng ta tưởng.

Khô hạn, đau khi gần gũi, tụt ham muốn sau sinh, “hết muốn” khi bước vào tuổi trung niên — đó không phải là chuyện của riêng một vài người “có vấn đề”. Đó là những thay đổi rất thường gặp của cơ thể người phụ nữ qua từng giai đoạn: sau sinh khi nội tiết tụt xuống để ưu tiên nuôi con, hay khi bước vào tiền mãn kinh lúc estrogen giảm dần. Và đó cũng có thể là chuyện đến từ phía người chồng, hoặc từ chính khoảng cách cảm xúc giữa hai người.

Nhưng vì cả một xã hội quen xem đây là chủ đề “cấm kỵ”, nên hàng triệu cặp vợ chồng cứ âm thầm chịu đựng. Người vợ tự trách mình. Người chồng thấy bị từ chối rồi sinh tổn thương. Không ai dám mở lời, không ai biết hỏi ai. Và một cuộc hôn nhân vốn có thể cứu được lại lặng lẽ nguội đi, đôi khi tan vỡ — không phải vì hết tình, mà chỉ vì thiếu một người đủ chuyên môn và đủ tử tế để gọi tên vấn đề và chỉ đường quay về.

Đó chính là chỗ đứng của BS.CKII Trần Thị Liên Hương.

Bác sĩ Liên Hương là ai, và vì sao chuyên môn của bác lại hiếm

Ở Việt Nam, tìm một bác sĩ sản phụ khoa không khó. Nhưng tìm một người vừa là bác sĩ chuyên khoa sâu về Sản phụ khoa, vừa dành hẳn tâm huyết cho Tình dục học — đúng lĩnh vực của những trục trặc phòng the — thì lại rất hiếm.

Bác Trần Thị Liên Hương là Bác sĩ Chuyên khoa II (BS.CKII). Với những ai chưa quen với hệ thống bằng cấp ngành y, tôi xin giải thích ngắn gọn: Chuyên khoa II là một trong những bậc đào tạo cao trong hành nghề lâm sàng ở Việt Nam — nó nói lên chiều sâu chuyên môn và nhiều năm tích lũy, chứ không phải một danh xưng gắn cho có.

Và bác không dừng ở sản phụ khoa thông thường. Trên trang của mình, bác định vị chuyên môn quanh ba trụ cột gắn bó mật thiết với nhau:

  1. Sức khỏe sinh sản — chu kỳ kinh nguyệt, mang thai, tiền mãn kinh, và cả sức khỏe sinh sản nam giới.
  2. Tình dục học — đời sống tình dục lành mạnh của các cặp đôi, phòng tránh bệnh lây truyền qua đường tình dục, ngừa thai an toàn.
  3. Dinh dưỡng và nội tiết — chế độ ăn cho mẹ bầu, dinh dưỡng giúp cân bằng nội tiết, thực phẩm hỗ trợ sức khỏe.

Ba trụ này ghép lại tạo nên điều mà tôi nghĩ là thế mạnh lớn nhất của bác: bác nhìn “chuyện phòng the” không tách rời khỏi cơ thể và nội tiết của người phụ nữ. Một cơn khô hạn sau sinh, một sự tụt giảm ham muốn tuổi trung niên — với bác không phải là “lỗi tính cách” hay “hết yêu”, mà là những tín hiệu của cơ thể có nguyên nhân rõ ràng và có cách chăm sóc. Cách nhìn đó gỡ đi gánh nặng tâm lý lớn nhất mà phụ nữ tự chất lên vai mình.

bác sĩ Liên Hương

15 năm, hơn 100 bài viết, và một sự bền bỉ đáng nể

Điều khiến tôi tin tưởng khi giới thiệu bác Hương không chỉ nằm ở tấm bằng, mà ở bề dày và sự bền bỉ.

Bác có 15 năm kinh nghiệm trong ngành. Mười lăm năm ngồi đối diện với đủ loại câu chuyện của phụ nữ — từ cô gái trẻ lần đầu bối rối về cơ thể mình, đến người mẹ kiệt sức sau sinh, đến người phụ nữ trung niên đang loay hoay với tiền mãn kinh. Từng ấy năm không chỉ cho bác kiến thức, mà cho bác một thứ quý hơn: sự thấu hiểu. Bác đã nghe đủ nhiều để biết rằng đằng sau mỗi câu hỏi ngập ngừng là một nỗi lo rất người.

Bác cũng đã viết hơn 100 bài chia sẻ trên trang bslienhuong.com — một con số nói lên sự kiên trì hiếm có. Trong đó có những loạt bài chuyên sâu mà tôi ước gì mình được đọc sớm hơn: cả một series về trầm cảm sau sinh, và một series về hôn nhân và nội tiết — đúng những vùng tối mà phụ nữ đi qua trong im lặng. Bác không viết theo kiểu giật gân câu view, cũng không viết kiểu sách giáo khoa khô khan. Bác viết đúng như slogan của mình: “Kiến thức y khoa đáng tin cậy, viết bằng sự thấu cảm.”

Điều khiến tôi thật sự tin: cách bác đối xử với người bệnh

Nếu chỉ có bằng cấp và số năm, tôi vẫn chưa chắc đã viết bài này. Điều khiến tôi muốn giới thiệu bác cho mọi người phụ nữ tôi quen là cách bác nói chuyện.

Thứ nhất, bác nói thẳng. Bác tự định vị mình là “nơi bác sĩ chuyên khoa chia sẻ những điều ít ai nói thẳng”. Trong một lĩnh vực đầy né tránh và ngượng ngùng, việc có một bác sĩ dám gọi đúng tên vấn đề đã là một sự giải thoát cho người bệnh.

Thứ hai, bác tuyệt đối không phán xét. Đọc bác, bạn không bao giờ có cảm giác mình “hư hỏng”, “bất thường” hay “có lỗi”. Bác coi những trục trặc tình dục là vấn đề sức khỏe bình thường — điều mà đáng ra ai cũng nên được nghe từ lâu.

Thứ ba, bác không bán nỗi sợ và không bán “thần dược”. Đây là điều tôi trân trọng nhất giữa một rừng quảng cáo thổi phồng. Bác không doạ để bán, không hứa hẹn phép màu, không đẩy người ta vào mua những sản phẩm “cải thiện bản lĩnh” vô căn cứ. Thay vào đó, bác giúp người ta hiểu đúng cơ thể mình, và luôn chỉ rõ những “đèn đỏ” — những dấu hiệu cần đi khám trực tiếp ngay, thay vì tự xử lý ở nhà.

Thứ tư, bác kín đáo. Với một chủ đề nhạy cảm đến vậy, sự riêng tư và tôn trọng là điều kiện tiên quyết — và đó là điều bác đặt lên hàng đầu.

Bốn điều ấy cộng lại chính là cái mà người ta hay gọi là “y đức”, nhưng với người bệnh thì đơn giản hơn nhiều: đó là cảm giác được an toàn khi mở lời.

bác sĩ Liên Hương

Cuốn sách bác viết cho cả vợ lẫn chồng

Từ 15 năm lắng nghe ấy, bác Hương đã đúc kết thành một cuốn sách mà tôi nghĩ nhiều gia đình nên có: “Bên nhau hay tan vỡ — Bí mật phòng the ít người dám gọi tên.”

Điều tôi thấy tử tế nhất ở cuốn sách là bác viết cho cả hai người. Có phần “Dành cho anh” và phần “Dành cho chị”. Bởi bác hiểu rằng trục trặc chăn gối chưa bao giờ là lỗi của riêng một ai. Sách giúp người đọc gọi đúng tên điều đang xảy ra với mình (là chuyện của thân thể hay của tâm lý), đưa ra những “đèn đỏ” cần đi khám, và cho một lộ trình cụ thể để hai vợ chồng từ từ tìm lại sự gần gũi — bằng ngôn ngữ để mở lời mà không làm tổn thương nhau.

Điều bạn tôi mang về — và điều tôi muốn gửi bạn

Quay lại câu chuyện đầu bài. Sau khi đọc bác Hương và được bác dẫn dắt, bạn tôi kể rằng điều thay đổi lớn nhất không phải là một “bí kíp” hay “kỹ thuật” nào cả. Mà là chị thôi tự trách mình. Chị hiểu ra rằng vấn đề của mình rất bình thường, phổ biến hơn chị tưởng, và hoàn toàn có đường gỡ. Chỉ riêng sự nhẹ nhõm ấy đã đủ làm mềm đi bức tường vô hình giữa hai vợ chồng. Cái ôm đầu tiên sau nhiều tháng bắt đầu từ đúng khoảnh khắc đó — không phải từ một lời khuyên to tát, mà từ việc cuối cùng cũng có người nói với chị: “Chuyện của em là bình thường, và có cách.”

Nếu bạn — hoặc một người phụ nữ bạn thương — đang lặng lẽ giữ trong lòng một nỗi khổ thầm kín về chuyện vợ chồng mà không biết hỏi ai. Tôi thật lòng khuyên bạn hãy đọc thử những gì bác Hương chia sẻ. Không phải để vội vàng mua gì cả, mà đơn giản để biết một điều quan trọng: chuyện của bạn có người hiểu, và có cách.

Đôi khi, chỉ cần đúng một người dám gọi tên nỗi khổ của mình ra một cách tử tế, mọi thứ đã bắt đầu khác đi rất nhiều rồi.


📌 Đọc thử một bài bác Hương viết : chuyện khô hạn của người phụ nữ

📷 Ảnh & thông tin bác sĩ: Fanpage “Bác Sĩ Liên Hương” · Website bslienhuong.com

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *