Tôi biết đến câu hỏi “Nguyễn Hồng Ngọc là ai?” theo cách khá tình cờ, không phải qua quảng cáo hay một bài diễn thuyết rầm rộ. Một ngày ở phòng khám, có một chị khách đến khám thai. Trong lúc chờ siêu âm, chị kể chuyện gia đình. Chị đang mang bé thứ hai, còn bé lớn thì có giai đoạn chậm nói và hay bùng nổ cảm xúc. Điều làm chị yên tâm không phải vì “đã khỏi hẳn”. Mà vì cuối cùng chị tìm được một người giúp cả nhà có lộ trình rõ ràng. Con được hỗ trợ, bố mẹ cũng được hướng dẫn cách đồng hành mỗi ngày. Chị nhắc tên Nguyễn Hồng Ngọc như nhắc một địa chỉ đáng tin.
Vài tuần sau, khi tham gia lớp Eagle Camp củathầy Phạm Thành Long. Tôi lại thấy cái tên đó xuất hiện lần nữa lần này là một người học nghiêm túc, nói ít nhưng hỏi rất sâu, và luôn quay về câu hỏi:
“Cái này áp dụng được cho gia đình và trẻ em như thế nào?”.
Từ hai cuộc gặp “đi đường vòng” đó, bài viết này như một bản giới thiệu con người, hành trình nghề nghiệp. Cũng như những giá trị mà bà Nguyễn Hồng Ngọc đang theo đuổi trong lĩnh vực tâm lý giáo dục tại Việt Nam.
Nguyễn Hồng Ngọc là ai?
Nguyễn Hồng Ngọc là một chuyên gia trong lĩnh vực tâm lý học và tư vấn tâm lý giáo dục. Có định hướng làm nghề gắn chặt với trẻ em Việt Nam và hệ sinh thái xung quanh trẻ: cha mẹ, giáo viên, nhà trường. Theo thông tin tôi được biết từ hồ sơ giới thiệu và những gì chị chia sẻ trong môi trường học tập, chị sinh ra và lớn lên ở Thanh Hóa. Chuyển ra Hà Nội từ năm 1996 và gắn bó làm việc tại đây đến nay.
Điểm đáng chú ý khi nhắc “Nguyễn Hồng Ngọc là ai” không nằm ở một danh xưng hoa mỹ. Mà ở cách chị đặt trọng tâm vào tính dài hạn. Chị không nhìn trẻ như một “ca cần xử lý nhanh”. Mà nhìn trẻ như một hành trình phát triển cần người lớn đủ hiểu biết và đủ kiên nhẫn. Trong cách nói chuyện, chị thường dùng những từ rất đời thường: nếp sinh hoạt, môi trường, sự nhất quán, và “đi cùng con”. Chính sự “đời thường” đó khiến chuyên môn dễ đi vào thực tế gia đình.
Nguyễn Hồng Ngọc đang làm công việc gì?
Hiện tại, Nguyễn Hồng Ngọc được giới thiệu là người sáng lập và điều hành Công ty TNHH Tư vấn và Phát triển Tâm lý Giáo dục Ngọc Việt. Công việc của chị không chỉ là ngồi tư vấn từng buổi riêng lẻ. Mà là vận hành một hệ thống dịch vụ xoay quanh trẻ từ 1 đến 18 tuổi và những người nuôi dạy trẻ.
Nếu phải mô tả ngắn gọn, phạm vi công việc của chị thường gồm bốn mảng:
- Tư vấn tâm lý cho trẻ và gia đình: không tách rời bối cảnh gia đình, nhằm giúp bố mẹ hiểu nguyên nhân, hiểu cách phản ứng và xây lại thói quen hỗ trợ con.
- Tư vấn giáo dục – định hướng học tập và hướng nghiệp. Giúp phụ huynh và học sinh có định hướng phù hợp, tránh kiểu “đi theo phong trào”.
- Đồng hành với trẻ có nhu cầu đặc biệt: như tự kỷ, chậm nói, chậm phát triển trí tuệ, rối nhiễu cảm xúc, tăng động giảm chú ý (ADHD)… theo hướng phối hợp nhiều bên thay vì chỉ trông chờ một buổi trị liệu.
- Đào tạo đội ngũ tư vấn tâm lý – giáo dục: xây năng lực cho người làm nghề để chất lượng không phụ thuộc vào một cá nhân.
Từ góc nhìn của tôi (một người làm nghề y, quen tư duy quy trình và theo dõi kết quả). Tôi thấy hướng làm này có điểm mạnh: nó tạo “đường ray” cho gia đình. Khi gia đình có đường ray, họ ít bị cuốn vào cảm xúc hoảng loạn mỗi khi con “tái lại”. Và biết mình cần làm gì trong 2 tuần tới, 2 tháng tới.

Những dấu mốc học tập và thành tựu nổi bật của Nguyễn Hồng Ngọc
Trong hồ sơ giới thiệu, chị Ngọc có nền tảng học thuật là Thạc sĩ Tâm lý học (được nhắc mốc năm 2005) và có thời gian làm nghề lâu năm trong tư vấn tâm lý giáo dục. Nhưng điều tôi chú ý hơn là kiểu học “không ngừng cập nhật”. Ngoài nền tảng chính quy, chị tham gia nhiều chương trình đào tạo bổ trợ nhằm mở rộng công cụ làm việc với hành vi, cảm xúc và giao tiếp trong gia đình.
Một số nội dung thường được nhắc đến gồm:
- Chứng nhận Master Coach NLP quốc tế
- Chứng nhận nhà thực hành thôi miên trị liệu
- Các khóa đào tạo liên quan đến não bộ, hành vi và phát triển con người
- Học thêm về quản trị, marketing, phát triển tổ chức để vận hành hệ thống và đào tạo đội ngũ
Về thành tựu, thông tin chị chia sẻ/được giới thiệu có các điểm như:
- Đào tạo, hỗ trợ nhiều người làm nghề tư vấn (tâm lý – giáo dục và một số lĩnh vực công cụ đánh giá khác)
- Xây dựng hệ thống dịch vụ tư vấn có tính chuẩn hóa. Nhằm đảm bảo trải nghiệm của phụ huynh không phụ thuộc vào “hên xui gặp ai”
- Nhận một số danh hiệu/giải thưởng theo mốc năm được nhắc như doanh nhân xuất sắc/tiêu biểu, nhà lãnh đạo doanh nghiệp…
Tôi ghi nhận các dấu mốc này như một phần chân dung nghề nghiệp. Tuy nhiên, điều “đo” được rõ nhất với tôi lại là phản hồi rất đơn giản từ phụ huynh:
“Mình bớt rối, biết bắt đầu từ đâu, và giữ được bình tĩnh khi con khó.”

Nguyễn Hồng Ngọc phục vụ ai? Giúp được những ai?
Nhóm mà Nguyễn Hồng Ngọc thường đồng hành là các gia đình có con từ 1–18 tuổi. Đặc biệt là những gia đình có con gặp khó khăn về phát triển ngôn ngữ, hành vi, cảm xúc và thích nghi học đường. Điều đáng nói là chị không chỉ “làm việc với trẻ”. Mà làm việc với người lớn quanh trẻ: bố mẹ, đôi khi là giáo viên hoặc người chăm sóc chính.
Vấn đề chị thường giúp gia đình giải quyết không chỉ là “con có biểu hiện gì”, mà là:
- Vì sao biểu hiện đó xuất hiện trong bối cảnh này?
- Người lớn đang vô tình củng cố điều gì?
- Gia đình cần thay đổi 1–2 thói quen nào để tạo khác biệt sau 2–4 tuần?
- Khi vào môi trường học, nhà trường cần phối hợp ra sao?
Cách tiếp cận như vậy phù hợp với thực tế Việt Nam trẻ sống trong một mạng lưới quan hệ. Nếu chỉ can thiệp “một mình trẻ”, hiệu quả thường mỏng và khó bền.
Phẩm chất và giá trị cá nhân tôi trân trọng ở Nguyễn Hồng Ngọc
Nếu hỏi tôi điều gì đáng nhớ nhất ở Nguyễn Hồng Ngọc, tôi sẽ nói là sự bền bỉ và sự nghiêm túc. Bền bỉ không phải kiểu “nói cho hay”. Mà là bền bỉ của người làm nghề lâu năm. Kiên nhẫn đi từng bước, không vội hứa hẹn, không biến một vấn đề phát triển thành câu chuyện “chữa nhanh”.
Tôi nhớ một tình huống nhỏ trong lớp Eagle Camp. Có một đoạn thảo luận về “tăng trưởng” và “mở rộng”. Nhiều người hào hứng nói về doanh thu, nhân sự, quy mô. Chị Ngọc nghe rất kỹ rồi hỏi một câu khiến cả nhóm chậm lại:
“Nếu mình mở rộng nhanh, nhưng chất lượng tư vấn lệch chuẩn thì trẻ và gia đình sẽ trả giá bằng cái gì?”.
Câu hỏi đó không làm không khí kém vui. Ngược lại, nó kéo cuộc thảo luận về đúng trọng tâm của nghề dịch vụ: tăng trưởng phải đi cùng chuẩn mực.
Và câu chuyện “tôi biết chị qua một khách hàng” cũng cho tôi thêm một lát cắt về đức tính nghề nghiệp. Chị khách ở phòng khám kể rằng lần đầu đến tư vấ. Chị Ngọc không hỏi dồn dập, cũng không kết luận vội. Chị dành thời gian hỏi về lịch sinh hoạt, tương tác trong nhà, thói quen dùng thiết bị, phản ứng của người lớn khi con ăn vạ… Nghe rất “không màu mè”, nhưng chính chỗ đó làm phụ huynh thấy mình được hiểu. Khi người ta được hiểu, họ mới đủ bình tĩnh để làm đúng.
Kết luận
Tóm lại, nếu bạn đang tìm hiểu “Nguyễn Hồng Ngọc là ai?”, tôi nhìn chị như một người làm nghề tâm lý – giáo dục theo hướng dài hạn. Đồng hành cùng trẻ em Việt Nam bằng sự kiên nhẫn, hệ thống và chuẩn mực. Điểm mạnh của chị không nằm ở lời hứa lớn, mà ở cách chị kéo người lớn quay về những việc nhỏ nhưng đúng, làm đều và tạo thay đổi thật. Tôi tin rằng, trong một lĩnh vực dễ bị nhiễu bởi thông tin và cảm xúc. Những người làm nghề bền bỉ và nghiêm túc luôn là điểm tựa cần thiết cho gia đình và nhà trường.

